Thứ Hai, 30 tháng 8, 2021

TÔI SẼ HÁT

 TÔI  SẼ  HÁT




 (Tặng một người yêu thơ tôi)



Tôi chưa được diễm phúc làm ông

như ai kia đã làm bà nội (1)

hai cô con gái

đứa chưa lấy chồng

đứa còn đang đi học



Trên đầu

tóc đã nhiều sợi bạc

mái tóc muối tiêu

cũng may

tiêu nhiều muối ít



Ở tuổi này

giọng đã khàn khàn

như mấy chú ngan

nên mỗi khi cao hứng

thay vì ôm đàn cất tiếng ca

tôi cầm bút làm thơ



Bỗng nhiên có tiếng vu vơ

“Ước gì được nghe anh hát”

nàng ở mãi bên kia trái đất

đem lòng yêu mến thơ tôi

không ngại nắng

không sợ gai

bước vào khu vườn thơ mới mở

giúp cắt tỉa

những cành khô, lá úa





Tôi nhủ lòng mình

nếu quả dòng đời

có nợ

có duyên

tôi với nàng sẽ có ngày gặp mặt



Lúc ấy tôi sẽ hát

hát say sưa

như thể rồi sẽ không bao giờ được hát

cho riêng nàng

những bản tình ca

say đắm thiết tha



Phạm Đức Nhì



Chú thích

1)  Nàng đã có 2 cháu nội.



I SHALL SING



(To the one who loves my poetry)



I had not the chance yet

to be grandpa

but someone out there

has been grandma (1)

two daughters

one not married yet

one still at school



My head

has some white hair

It turns gray at the temples

However, I am lucky that it’s not that gray yet



At my age

My voice is hoarse

Like some Muscovy ducks

So each time I feel inspired

Instead of playing guitar and singing

I use my pen to write poetry



All of a sudden I hear in the air:
“I wish I could hear you sing!”

She is on the other side of the world

Yet she comes to love my verses

She is not afraid of the sun, nor the thorns

She steps into the newly opened garden of poetry

And helps trim the dried twigs, the dead leaves



I tell to myself

If in fact we had some predestined affinity

She and I will meet someday

At that moment I shall sing

Sing with enthusiasm

Sing like I can never sing again

For only her

The love songs

With so much love and passion



Pham Duc  Nhi


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét