Thứ Tư, 9 tháng 10, 2019

SÀI GÒN MỘT CHIỀU EM LỖI HẸN





(Lời cảm ơn chân thành xin gởi đến em, người phụ nữ đã đi qua đời anh lúc còn son trẻ, để lại nhiều kỷ niệm ngọt ngào, sâu đậm. Ngay cả cái vị “đăng đắng” trong bài thơ này cũng có cái “hậu” dìu dịu rất dễ thương nơi đầu lưỡi. Chúc em luôn khỏe mạnh, vui tươi, hạnh phúc nơi phương trời xa xôi ấy.)


Sao em nỡ tiếc anh
một chiều hò hẹn
khi chúng mình đã nguyện
cho nhau hết cả những ngày xuân?

Trời chiều nay trong xanh
lang thang ngoài phố
anh nghe lòng mình
ngập tràn thương nhớ

Đây quán nước
hôm nào hai đứa
ngồi bên nhau
nhìn ly kem óng ánh mấy màu
sao em nói
“Em yêu chỉ mình anh thôi” nhỉ?

Gió thổi tóc anh bay nhè nhẹ
như chiều nào đứng đợi trước công viên
Ồ kia rồi! Vóc dáng thân quen
em như nàng tiên
mỗi lần đến mang một niềm vui mới

Còn nhớ không? Có lần anh lấn tới
cũng một buổi chiều
em vẽ một lằn ranh
“Đây là ‘biên giới’
đừng bao giờ vượt quá nghe anh”

Đường chiều dập dìu áo đỏ áo xanh
chẳng áo nào đẹp bằng chiếc áo em thường mặc
hàng ngàn khuôn mặt
chẳng ai duyên dáng bằng người anh yêu

Tình đôi ta
đẹp quá
những buổi chiều
dù trời mưa hay nắng
cả Sài Gòn chiều nay im vắng
bởi vì bên anh thiếu buớc chân em.



Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét