Thứ Ba, 31 tháng 8, 2021

THEO NHỮNG BƯỚC CHÂN





(Viết về 7 người tù đội 14 phân trại E, A20 đã cướp

súng của công an võ trang trốn vào rừng)





Hỡi những người lính dũng cảm

hôm nay đây anh em bè bạn

kỷ niệm một năm

ngày các anh

đã ghi một điểm son vào trang sử đấu tranh

trong ngục tù cộng sản



làm sao chúng tôi quên được các anh

và buổi chiều hôm đó

tháng mười một miền trung trời lộng gió

dáng các anh trông lam lũ hiền lành

tên công an võ trang

đang thả hồn vào một khoảng trời xanh

có biết đâu các anh chợt biến thành sư tử

không một giây do dự

lao thẳng tới quân thù

chiếc nón cối vàng

biểu tượng của ngục tù

cùng với xác tên công an đổ xuống



khẩu AK giờ trở thành bầu bạn

theo các anh trên mỗi bước tự do

bỏ lại sau lưng

quân thù điên vì tức giận

và đồng đội mừng vui

đến độ sững sờ



đêm ấy trời đổ mưa

giữa núi rừng rét mướt

vẫn lầm lũi bay đi

bảy cánh chim phiêu bạt



ngày lại ngày trôi qua chậm chạp

chúng tôi chỉ nằm khểnh ở nhà

không bị đưa đi hành xác

như bao ngày trước đó



rồi tin vui báo về

các anh hạ thêm quân thù trên đường vượt thoát

tên xã đội trưởng

mang nhiều tội ác

với dân lành

bị đền tội trước các anh

thêm khẩu K54 theo làm bạn đồng hành

chúng tôi nửa mừng, nửa lo nhưng vẫn đầy hy vọng

các anh sẽ thành công

trong cuộc đi tìm lẽ sống

và những mơ ước rất người

cho riêng mình và cho cả cuộc đời



nhưng tin lại về như sét đánh ngang tai

ruột chúng tôi thắt lại

bảy anh hùng

tưởng sẽ còn đi mãi

đã phải mang số phận đau thương

ngã xuống sau một trận chiến kinh hồn

với quân thù đông hơn gấp bội



hơn năm năm trong ngục tù lặn lội

các anh mới làm chủ cuộc đời mình

vỏn vẹn 13 ngày ngang dọc tung hoành

rồi trở về với đất

trong tư thế người chiến sĩ

để lại vô vàn tiếc thương cho cha mẹ

cho anh em, cho đồng đội bạn bè

Ôi! Biết tìm ở đâu? Và biết lấy gì?

để bù đắp những đau buồn mất mát

cho cái chết

của những anh hùng



nằm bên nhau giữa núi rừng

chắc các anh đã biết

tổ quốc chúng mình bây giờ

cả những cây lúa, những cây ngô

cũng khao khát được tự do

phất phơ trước gió

mà không bị những đôi mắt từ đâu đó

nhìn soi mói từng phút từng giờ

mới ngậm sữa đã lăm le chờ thu thuế



người dân Việt mình hôm nay

nỗi khổ đau đã hằn trên khuôn mặt

thấm vào thịt da

tràn ra khóe mắt

và trong cả nụ cười

nhưng niềm tin ở một ngày mai

vẫn rực sáng trong lòng người đi tới

bởi mặt đất giờ vẫn còn nóng hổi

máu xương các anh

vẫn đốt lửa căm thù

tâm hồn các anh

vẫn khao khát đem tự do

ấm no

hạnh phúc

cho mấy mươi triệu người đang cùng cực

bởi vuốt nanh của lũ quỷ hung tàn



thôi hãy nằm im

dưới lòng đất mẹ

và lắng nghe những bước chân tươi trẻ

của chúng tôi, đồng đội các anh

trong tim cũng mang nỗi khao khát chân thành

nỗi khao khát của các anh

vững vàng đi tới.




NGHE LỎM CHUYỆN Ở HẢI PHÒNG

 NGHE LỎM CHUYỆN Ở HẢI PHÒNG




Lang thang giữa phố Hải Phòng
trời mưa lất phất
hai vợ chồng sợ ướt
ghé vào quán nước bên đường
uống bát chè xanh



Nghe thiên hạ
bàn tán loanh quanh
về chiếc máy bay
hãng hàng không Malaysia (1)
bị mất tích

Một ông lão
nghe chừng uất ức
“Giá trên máy bay ấy
có cả bộ ba Sang Trọng Dũng (2)
thì dân Việt mình
đỡ khổ biết bao nhiêu”


Ông lão ơi!
Tôi hiểu nỗi lòng ông
nhưng ông quên một điều
đảng Cộng Sản
có đến mấy triệu đảng viên
bộ ba này mất
thì bộ ba khác
lại trèo lên
dân đói khổ
vẫn cứ hoàn đói khổ
và vẫn … rất xa lạ
với cuộc sống tự do, dân chủ



Mồng 10 tháng 3
ra thăm đảo Dáu
xem người Việt mình
cầu lộc, cầu tài

Một bà cụ
vừa khóc vừa kể chuyện gia đình
bị cưỡng chiếm đất đai
“Con cúi lạy đức Nam Hải Đại Vương (3)
Xin ngài bóp cổ chết hết
bọn tham quan gian ác”


Bà cụ ơi!
Bóp cổ chết đứa này
thì sau lưng nó còn đứa khác
bởi tham quan cũng từ đảng mà ra



Ông lão
“ức quá hóa liều”
nhưng cũng chỉ dám ước mơ
bà cụ
“không còn gì để mất”
nhưng cũng chỉ rắp tâm cầu khẩn


“Đảng như hòn đá tảng
đè lên vận mạng quê hương
muốn sống trong hòa hợp, yêu thương
việc trước nhất
phải tìm phương hất xuống” (4)


Nếu bà con trong nước
ra sức vần xoay
hải ngoại chúng tôi
lẽ nào
không tiếp một tay!


Phạm Đức Nhì

Chú thích
1) Chuyến máy bay MH370 bị mất tích ngày 8 tháng 3 năm 2014
2) Trương Tấn Sang (Chủ Tịch Nước), Nguyễn Phú Trọng (Tổng Bí Thư), Nguyễn Tấn Dũng (Thủ Tướng); người ta không nhắc đến Chủ Tịch Quốc Hội vì đấy chỉ là chức vị bù nhìn.
3) Vị tướng chết trôi vào đảo Dáu (Đồ Sơn) đươc dân chúng lập đền thờ, nghe đồn rất linh thiêng.
4) Đảng Như Hòn Đá Tảng, thơ Nguyễn Chí Thiện.


NẶNG VÍA

 



 NẶNG  VÍA



Cơn bão số 5 cuồng nộ

thổi sập một góc nhà

hình Bác Hồ lộng kiếng treo trên vách

rơi vỡ tan tành

mặt bác bê bết đất sình

ba nhặt bỏ vào sọt rác



Chúng tôi dựng lại ngôi nhà

ba có việc làm

mẹ bán buôn phát đạt

anh em tôi

được quay lại trường

học những điều mới lạ



Có lần gia đình quây quần bên mâm cơm

mẹ nhắc lại quãng đời xưa cơ cực

mắt nhìn khoảng vách

một thời treo hình Bác

bỗng dưng mẹ mỉm cười

gật gù nói nhỏ

Bác Hồ nặng vía thật



Phạm Đức Nhì

Tháng 12 năm 2000

LỊCH SỬ SẼ KHÔNG QUÊN

    LỊCH  SỬ  SẼ  KHÔNG  QUÊN






Thưa các ông anh

cùng màu da tiếng nói

cùng nòi giống Lạc Hồng

có phải chăng các anh

ít nhiều đã đắc tội với non sông

khi buông tay súng

để lũ quỷ mặc chiếc áo màu nhập cảng

nhảy múa trên xác thân muôn triệu dân lành?



Chúng tôi là em

không dám xét xử các anh

nhưng chính vì là em

chúng tôi cần những tấm gương soi mình học hỏi

những bàn tay chỉ lối

những kho kinh nghiệm sống dạn dày



Nhưng các anh ơi!

đã từ lâu mong đợi

chúng tôi vẫn phải tự dắt dìu nhau

trên từng bước chông gai


Các anh có nhìn về quá khứ?

có nghĩ đến tương lai?

sao hiện tại nỡ bỏ chúng tôi đơn độc?



Chúng tôi sẵn sàng nổ phát súng đầu tiên

rồi ngã gục

cho các anh được bắn viên đạn cuối cùng

giữa tiếng reo hò vang dậy chiến công

chúng tôi sẵn sàng liều mình

bắc cầu qua suối

cho các anh xông tới

phất cờ hát khúc khải hoàn ca

chỉ cần ngay bây giờ

các anh đứng vào đội ngũ



Giữa lúc mịt mù khói lửa

các anh trùm chăn trên giường

đợi tàn cuộc các anh tung cửa

ra giữa chiến trường

chỉ trỏ nghênh ngang

các anh đeo lên ngực mình

hàng tá huy chương

trong khi những anh hùng thực sự

vẫn âm thầm lặng bước



Trễ cũng còn hơn không

chúng tôi tha thiết chờ mong

sự thức dậy của lương tâm

của tinh thần trách nhiệm

lớp trẻ mai đây sẽ đỡ phần hổ thẹn

nhìn thế hệ ông cha

chúng sẽ viết tiếp bản hùng ca

với hào khí của tất cả chúng ta dồn lại

vinh nhục hôm nay

lịch sử sẽ còn lưu mãi



Viết tại phân trại E, A20 năm 1981



Phạm Đức Nhì




THÔNG CÔNG CÙNG THIÊN CHÚA

 



THÔNG CÔNG CÙNG THIÊN CHÚA



Có lần

được đại diện một nhóm đông đồng đạo

dâng lời cầu nguyện

tôi nhắm mắt suy nghĩ mông lung

“cầu xin những gì ấp ủ trong lòng

hay chỉ dựa theo Thánh Kinh

để khỏi ai bắt bẻ?

'nói chung chung' để mọi người vui vẻ

hay xen vào đôi chút riêng tư?”



Cuối cùng mọi chuyện cũng qua

có người khen

lời cầu nguyện của tôi rất khéo

thật ra

lúc ấy tôi đang ở trên sân khấu

đóng vai thằng Ba Xạo

xạo với Thiên Chúa

với người đời

và xạo cả với chính tôi



Đêm về

tôi cũng cúi đầu cầu nguyện

nghe từng nhịp thở của mình

giữa bốn bề vắng lặng

bên cạnh tôi là Thiên Chúa toàn năng



Trước đôi mắt nhân từ của ngài

không cần nói một lời

tâm hồn tôi

tự động trải ra

như trang giấy rất phẳng

khoảng đen

khoảng trắng



Ngài nhìn khoảng trắng

tâm hồn khoan khoái nhẹ nhàng

ngài liếc qua khoảng đen

lòng xốn xang

khó chịu

và thế là tôi hiểu



Trong đời sống tâm linh

sau khi đã biết

đã chấp nhận

đã tin

tôi chỉ muốn tự mình

thông công (1) cùng Thiên Chúa



Thiên Đường hay Niết Bàn

nếu có

tôi muốn tự mình đi tới

dù phải lội suối trèo non


Những Công Ty Dịch Vụ

đưa rước linh hồn

dẫy đầy trên trần thế

(chỉ cần gật đầu

và trả tiền cước phí) (2)

nhưng sự sống đời đời

tôi đâu dám giỡn chơi.



Chú Thích:

1/ Thông công còn có nghĩa là hình thức giao tiếp bằng tinh thần với thế giới khác.

Hình thức giao tiếp này thông qua các nghi thức tôn giáo như thánh lễ, cầu nguyện...
(https://vn.answers.yahoo.com/question/index?qid=20080422011216AAdHqbV)

2/ Nhiều nơi đề cập đến con số 10% thu nhập.



07/2015

Phạm Đức Nhì

nhidpham@gmail.com


RẮN CẮN

                 RẮN  CẮN (1)




Khi mục sư Jamie Coots (2) bị rắn cắn

(con rắn rung chuông rất độc)

có người gọi 911 (3)

xe ambulance đã có mặt ở trước thềm

đầy đủ dụng cụ y tế, thuốc men

nhân viên cứu thương chuyên nghiệp



Không phài ông mục sư

không tin vào y học

nhưng trong ông một niềm tin khác

mãnh liệt hơn

nên ông từ chối chữa trị

từ chối vào nhà thương



Chỉ một tiếng sau

xe ambulance quay lại thăm chừng

ông mục sư đã chết



Có người bảo

ông chết vì đã đặt niềm tin

không đúng chỗ



Riêng tôi cho rằng

mỗi người đều có số

có nghiệp

có duyên



Phạm Đức Nhì

nhidpham@gmail.com



Chú Thích:



1/  Mục sư Jamie Coots, người vẫn nắm các con rắn độc trong tay để thuyết giảng, đã chết tối hôm Thứ Bảy (15/2/2014) sau khi bị một con rắn rung chuông (rattlesnake) cắn và ông từ chối sự chữa trị của toán cấp cứu.

Mục sư  Jamie Coots thuộc giáo phái Pentecostal, tin rằng rắn độc cắn không có gì nguy hại nếu giáo hữu đã được Thượng Đế cho xức dầu thánh



2/ Pastor of “Snake Salvation”

3/ số điện thoại khẩn cấp ở Mỹ



Tham khảo:

-          Viễn Đông Daily News

-          Người Việt Online

-          cnn.com/2014/02/16/us

-          usatoday.com/story/life/tv



NGUYÊN NHÂN

 NGUYÊN  NHÂN




Khi tên trùm khủng bố

họp bộ tham mưu

bàn kế hoạch

tấn công tòa Bạch Ốc

Ngũ Giác Đài

và hai tòa nhà chọc trời

của Trung Tâm Thương Mại Thế Giới

Tổng Thống Bush vẫn tiếp tục ủng hộ Do Thái

xử ép người Palestines

Giám Đốc FBI, CIA điềm nhiên

nhắp cà phê, rung đùi, ngạo mạn

(thế giới bây giờ ai còn dám

chọc giận Đệ Nhất Siêu Cường này?)



khi bọn khủng bố chia nhau lên bốn chiếc máy bay

với tinh thần quyết tử

biến máy bay thành tên lửa

bắn vào những biểu tượng cho sức mạnh,

quyền uy

của Hoa Kỳ

không một nhân viên FBI, CIA nào hay biết

Tổng Thống Bush

như  tên cao bồi vừa mù, vừa điếc

nghênh ngang giữa trời Florida



khi tấn thảm kịch của thế kỷ 21

từng lớp diễn ra

cả nước Mỹ

sững sờ

kinh hoàng

đau đớn

Tổng Thống như con lươn

lách luồn

lẩn trốn

Phó Tổng Thống nín thở, rụt đầu

nhân viên FBI, CIA nhìn nhau

ngượng ngùng, hổ thẹn



nhưng từ trên cao, rất cao

một đôi mắt sáng như sao

nhìn xuống địa cầu

ngài thấy hết

từng chi tiết

của kế hoạch khủng bố dã man

đầy quyền năng

đôi tay ngài có thể dời sông, chuyển núi

đầy lòng nhân ái

ngài yêu thương tất cả loài người



nhưng tiếc thay,

lòng nhân ái của ngài

không khiến nổi đôi tay đầy quyền năng lay động

nên từ đó

nhân loại phải sống

với nỗi kinh hoàng

của ngày 11 tháng 9

 đau thương.



Viết xong tháng 10 năm 2001

        Phạm Đức Nhì